Trong dòng chảy hối hả của Sài Gòn, có những gánh hàng rong bình dị nhưng lại chứa đựng cả một câu chuyện ẩm thực đầy tâm huyết. Nổi bật giữa lòng “phố Tây” Bùi Viện sôi động là gánh bánh căn của vợ chồng ông Huỳnh Văn Thành (67 tuổi) và bà Trần Kim Lan (63 tuổi). Suốt gần 20 năm qua, địa chỉ 107 Bùi Viện đã trở thành cái tên quen thuộc, nơi thực khách tìm về để thưởng thức món bánh căn Bùi Viện trứ danh, một hương vị độc đáo khó tìm thấy ở bất kỳ đâu khác.
Sức Hút Khó Cưỡng Của Bánh Căn Xíu Mại 107 Bùi Viện
Buổi Sáng Bận Rộn Trên Phố Tây
Khi đường Bùi Viện còn chìm trong màn sương sớm và sự tĩnh lặng khác xa vẻ nhộn nhịp về đêm, vợ chồng ông Thành cùng người thân đã thức dậy từ 5 giờ 30 phút sáng để dọn hàng. Không gian quán nhỏ nhắn với vài ba chiếc bàn nhanh chóng được lấp đầy. Chỉ sau 6 giờ, khách bắt đầu kéo đến nườm nượp, tạo nên một cảnh tượng tấp nập không ngừng nghỉ. Những phần bánh nóng hổi, nghi ngút khói được nhanh chóng mang ra, đáp ứng sự chờ đợi của thực khách.

Bí Quyết Tạo Nên Hương Vị “Bá Cháy”
Điểm đặc biệt của gánh bánh căn này nằm ở công thức gia truyền do chính bà Lan tự tay sáng tạo và hoàn thiện qua mấy chục năm. Bột bánh được pha chế với tỉ lệ riêng, khi đổ vào khuôn chuyển màu vàng óng, hấp dẫn ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Phần xíu mại của ông Thành cũng không kém phần đặc sắc. Trong chén nhỏ là những viên xíu mại nóng hổi, hòa quyện cùng nước dùng vừa phải, điểm xuyết hành tươi băm nhuyễn, tỏi phi giòn rụm, tóp mỡ béo ngậy và một chút ớt xay cay nhẹ. Sự kết hợp này tạo nên một hương vị “bá cháy” mà thực khách khó lòng quên được. Khi thưởng thức, từng chiếc bánh giòn tan ngập trong tô xíu mại đậm đà, thêm chút bùi của hành, giòn của tỏi phi và béo của tóp mỡ, thực sự là một trải nghiệm ẩm thực khó cưỡng.
Lời Kể Từ Những Thực Khách “Ghiền” Bánh Căn Bùi Viện
Sức hút của gánh bánh căn 107 Bùi Viện không chỉ đến từ hương vị mà còn từ sự mến khách của ông bà chủ. Anh Phù Thiên Minh (22 tuổi, ngụ Q.1) là một trong những khách quen đã nhiều năm. Dù nhà cách quán gần 2 km, anh vẫn thường xuyên chở bạn gái đến đây ăn sáng, thậm chí 3-4 lần mỗi tuần. Anh biết đến quán qua mạng xã hội, ăn thử một lần rồi “ghiền” luôn, và may mắn là bạn gái anh cũng hợp khẩu vị.
Chị Thùy Dung (19 tuổi, bạn gái anh Minh) đặc biệt yêu thích tô xíu mại với hành phi và tỏi phi thơm lừng. Với những khách hàng như anh Minh và chị Dung, gánh bánh căn này không chỉ là một địa điểm ăn sáng mà còn là nơi gắn kết những buổi hẹn hò lãng mạn, tiện lợi cho lịch trình đi học, đi làm của cả hai. Họ không chỉ đến vì món ăn mà còn vì sự quý mến, ủng hộ ông bà chủ lớn tuổi vẫn vất vả mưu sinh.
Lý Do Gánh Bánh Căn Chỉ Bán Vỏn Vẹn 3 Tiếng Mỗi Ngày
Nhiều người thắc mắc tại sao một quán ăn đông khách như vậy lại chỉ bán trong vỏn vẹn 3 tiếng đồng hồ. Ông Thành, với nụ cười hiền hậu, chia sẻ câu chuyện khởi nghiệp của mình. Sau khi kết hôn, bà Lan mở hàng bánh trong hẻm, ông Thành từ bỏ nghề chạy xe ôm để phụ vợ. Hàng chục năm trôi qua, quán ăn này đã trở thành sinh kế của cả gia đình.
Giá một phần bánh căn đầy đủ tại đây là 35.000 đồng, một mức giá được giữ ổn định trong nhiều năm qua dù thị trường có nhiều biến động. Ông bà chủ sẵn sàng “chiều” khách nếu muốn gọi thêm. Lý do chính cho việc giới hạn thời gian bán hàng chỉ 3 tiếng (từ 5:30 sáng đến khoảng 8:30 sáng) là vì sức khỏe. Ông Thành bị tim, bà Lan bị khớp. Ở tuổi U70, họ làm việc vừa sức để đảm bảo chất lượng món ăn và có thời gian chuẩn bị chu đáo cho ngày hôm sau.

Đối với vợ chồng ông Thành bà Lan, gánh bánh căn không chỉ là chén cơm, là sinh kế mà còn là niềm hạnh phúc mỗi ngày. Nhờ nó mà cuộc sống của họ được cải thiện, có tiền nuôi con cái và tự chăm lo cho bản thân mà không phụ thuộc vào con cháu. Ở tuổi xế chiều, được nấu ăn, được phục vụ thực khách và được bận rộn chính là niềm vui lớn nhất.
Gánh bánh căn Bùi Viện của ông Thành bà Lan vẫn sẽ ở đó, kiên trì mang đến những phần ăn đặc biệt, chứa đựng tâm huyết của ông bà chủ, góp phần làm phong phú thêm bản đồ ẩm thực đường phố Sài Gòn. Nếu có dịp ghé qua phố Tây Bùi Viện vào buổi sáng sớm, đừng quên dành thời gian để trải nghiệm hương vị “độc nhất vô nhị” này nhé!





